lạc điền

 


 

(cg. ruộng Lạc), tên trong sử cũ nhà Hán chỉ toàn bộ ruộng cày cấy thuộc quyền sở hữu của công xã thời Văn Lang – Âu Lạc.

 

Phần lớn ruộng đất phân chia cho các Lạc dân cày cấy, công xã giữ lại một phần để cày cấy chung để phục vụ các chi phí công cộng.