quá điền

 


 

Chế độ ruộng đất thời phong kiến, trong đó một người nhận lĩnh canh ruộng của địa chủ nhưng lại dùng ruộng đó phát canh cho người khác để thu lợi.

 

Chế độ quá điền phát triển mạnh vào thời nhà Nguyễn.