đường bình độ

 


 

(cg. đường đẳng cao, đường đồng mức), đường vẽ dáng đất trên bản đồ, nối những điểm có cùng một độ cao so với mực nước biển (các đường bình độ không chỉ biểu hiện những dạng địa hình lồi, cao hơn mực nước biển, mà cả những dạng địa hình lõm, thấp hơn mực nước biển). Hiệu độ cao giữa 2 đường bình độ gọi kề nhau là khoảng cao đều.

 

Tuỳ theo tỉ lệ bản đồ và đặc trưng địa hình, quy định thể hiện các đường bình độ theo những khoảng cách độ cao khác nhau. Trong một mảnh bản đồ, thường quy định khoảng cao đều cơ bản thống nhất. Ngoài ra, có thể biểu thị thêm các đường bình độ có các độ cao khác nhằm thể hiện chi tiết hoặc khái quát một số dạng địa hình của khu vực.

 

Để giúp cho việc đọc độ cao địa hình dễ dàng, trên bản đồ phân biệt các loại đường bình độ: cái, cơ bản, nửa khoảng cao đều, phụ và biểu thị bằng những kí hiệu đường nét khác nhau.

 

Đối với dạng địa hình phức tạp như vùng núi đá vôi, còn sử dụng đường bình độ vẽ nháp khi không thể vẽ được đường bình độ chính xác. Dựa vào các đường bình độ vẽ trên bản đồ, có thể nhận dạng được các loại địa hình như: núi cao, đồi, gò, thung lũng... và cả độ cao cũng như độ dốc của chúng. Các đường bình độ không cắt nhau.

 

Nếu các đường bình độ trên bản đồ càng gần nhau thì độ dốc địa hình càng lớn, đường bình độ càng xa nhau, độ dốc địa hình càng nhỏ.

 

Đường bình độ dùng để xác định độ dốc mặt đất, độ cao các điểm địa hình, lập sơ đồ mặt cắt địa hình...

 

     phương pháp biểu diễn đường bình độ