định vị tương đối

 


 

Phương pháp đo GPS mà kết quả là các thành phần (các hiệu số gia tọa độ không gian) của một vectơ không gian (base line) giữa các điểm đặt máy GPS. Bởi vậy còn được gọi là định vị cạnh.

 

Những cạnh này được đưa vào bình sai trong mạng lưới đo cạnh rồi dựa vào toạ độ và độ cao đã biết theo hệ gốc quốc gia của một số điểm cứng để tính ra toạ độ và cao độ của những điểm lưới còn lại. Do đó định vị tương đối cũng còn được gọi là định vị mạng lưới.

 

Định vị tương đối xử lí hiệu trị đo giữa các điểm đặt máy, giữa các vệ tinh và giữa các epoch (thời điểm mà tại đó những điều kiện cần thiết từ những vệ tinh trên bầu trời được thu vào một máy thu GPS) để tính cạnh giữa các điểm. Nhờ vậy có thể hạn chế tối đa ảnh hưởng sai số chung cho các điểm máy, ở các vệ tinh và các epoch.

 

Định vị tương đối có thể thực hiện với mã đo cạnh hoặc với pha sóng tải. Tuy nhiên bắt buộc phải sử dụng ít nhất hai máy thu cùng đồng thời thu tín hiệu vệ tinh. Dùng càng nhiều máy một lúc, năng suất và độ chính xác càng cao.

 

Có 3 phương pháp định vị tương đối: định vị tĩnh (static), định vị động (kinematic) và định vị phỏng động (pseudo-kinematic).

 

Phỏng động thực chất là phương pháp kết hợp giữa tĩnh và động.